Trang web art-mos-sfera.ru là trang dự phòng của trang web art-mos-sfera.rutv.top (Trước dây còn có tên khác như art-mos-sfera.ru.tv truyentv.net vv...), đề phòng các trang trên bị nhà mạng chặn thì anh em có nơi mà đọc truyện.
Truyện sex » » » Phần 10

Tướng đa dâm - Tác giả 69deluxe


Update Phần 14

Phần 10: Trò chơi đầu tiên

17h30, ngày hôm sau…

– Thôi mà chị dâu… Em xin lỗi mà. Về thôi…

Cuối giờ học khi đám học sinh đã về gần hết trả lại sự yên bình cho sân trường. Đức Tiến ngồi trên xe máy kè kè theo sau Bích Phương vừa nài nỉ.

Cả tuần nay hầu như mỗi buổi sáng nàng đều ngồi xe máy của hắn. Bích Phương thật sự lái xe rất yếu tay… Nàng lại không thích ngồi ô tô cùng cha chồng đến trường mỗi ngày. Dù sao ngồi xe máy do em chồng chở, cũng là học sinh mình dạy sẽ đỡ ngại hơn. Nhưng kể từ hai ngày trước sau lần Đức Tiến đánh nhau trong lớp, Bích Phương kiên quyết không ngồi xe hắn chở nữa. Sáng nay Bích Phương để cha chồng chở mình đến trường nhưng chiều tối nay ông lại có cuộc họp kéo dài nên bảo Đức Tiến chở nàng về nhà trước.

– Tiến về trước đi. Chị tự đón xe được…

Bích Phương bước thẳng ra ngoài cổng trường, ánh mắt không nhìn lại khuôn mặt nhăn nhó như trái mướp đắng của Đức Tiến lần nào. Sau chuyện xảy ra với cha chồng, Bích Phương mới nhớ ra mình còn chưa nói với ông lý do mà mình bị té đau cần phải vào phòng Y tế. Tất cả là do người phụ nữ không biết giữ miệng kia và thằng con to xác học đòi ghen tuông của ông.

– Chị hẹn ai sao? Là thằng Khoa?

Nghe Đức Tiến hỏi, Bích Phương thoáng dừng lại quay đầu nhìn nó. Gương mặt nàng lạnh băng, ánh mắt sắc lẻm làm tên em chồng rụt đầu im lặng. Bích Phương chợt ngẩng ra nhìn thấy một người phía sau vừa dắt xe đạp ra khỏi cổng trường…

– Phải. Em đoán đúng rồi đấy.

Minh Khoa thấy Bích Phương bước đến mình cũng hơi ngạc nhiên ngẩng ra. Nàng không nói lời nào vén tà áo dài ngồi lên sau xe đạp của hắn. Thấy Đức Tiến nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt hình viên đạn, Minh Khoa chợt hiểu cũng không nói tiếng nào. Đạp xe đi.

Đức Tiến nhìn theo Minh Khoa chở chị dâu trên chiếc xe đạp cà tàng mà tức giận siết chặt hai nắm tay phát ra tiếng răng rắc. Hắn biết bữa trước mình đã sai, làm cho chị dâu mất mặt còn té ngã đau đớn… Nhưng chị có thể la mắng, thậm chí đánh hắn, Đức Tiến sẽ chấp nhận hết không phản kháng. Tại sao chị lại đi với Minh Khoa chứ? Thì ra hai người có hẹn thật sự. Chị dâu thật sự thích thằng trai bao đó sao?

– Cô, mình đi đâu?
– Em để cô xuống xe đi. Tự cô đón xe về…

Vừa đi khuất khỏi tầm mắt của Đức Tiến, Minh Khoa liền hỏi. Nhưng nhận được câu trả lời của cô Bích Phương hắn ngạc nhiên sững người.

– Cô còn giận em?! Em xin lỗi.
– Không. Cô biết Đức Tiến gây chuyện trước mà. Cô còn không vô lý như vậy…
– Vậy cô để em chở cô về đi.
– Quận 7 lận đó. Xa lắm…
– Không sao đâu ạ.

Nhìn tấm lưng to lớn của Minh Khoa hơi gò xuống đạp xe mà lòng Bích Phương không khỏi dâng lên cảm giác mâu thuẫn. Nàng vẫn nhớ rõ lời cảnh báo của cha chồng… Minh Khoa không đơn giản như bên ngoài hiền lành vô hại của cậu ta. Nhưng nàng đã quan sát kỹ vẫn không thấy Minh Khoa có điểm gì bất thường… Nếu có đó là sự nghèo nàn bên ngoài của cậu ta vẫn y nguyên như vậy. Ngay cả chiếc áo trắng bạc phếch mỏng dính đến sắp rách mà Khoa đang mặc, chiếc xe đạp cũ kỹ khung sắt hoen gỉ mà cậu ta đang dùng… Có thể nói nếu chỉ nhìn bên ngoài của Minh Khoa không ai có thể tưởng tượng cậu ta có một người cha Tỷ phú sống trong căn biệt thự giữa trung tâm thành phố.

– Ái… Mưa?

Đột nhiên một giọt nước rơi trên mặt làm Bích Phương giật thót. Tiếng kêu sửng sốt của nàng còn chưa dứt thì liên tiếp những hạt mưa nặng trĩu ào ào rơi xuống…

– Lấy áo mưa nhanh…

Không đợi nàng kêu, Minh Khoa cuống quýt tấp xe vào lề đường. Vừa mở cặp đeo trên vai ra, gương mặt hắn đã méo xệch nhăn nhó…

– Em quên áo mưa ở nhà rồi…
– Trời ơi… Chạy qua kia trú mưa đi.

Bích Phương dùng túi xách che đầu nhìn quanh quất tìm một chỗ bán áo mưa nhưng không tìm thấy. Hai người hối hả chạy qua đường vào một trạm xe buýt. Nơi đó đã có bốn người đàn ông ăn mặc lam lũ như những người lái xe ôm cũng đang trú mưa. Bốn người đàn ông chạc ngoài 40 mặt ngăm đen đầy vẻ dãi dầu sương gió nhưng bốn cặp mắt họ lúc này đang nhìn chằm chằm vào Bích Phương. Bích Phương cúi đầu nhìn xuống liền giật thót. Vạt áo dài màu hồng nhạt phía trước của nàng đã ướt sũng dán sát vào da thịt làm hai bầu vú căng tròn lồ lộ trước mắt họ. Bích Phương vội quay người sang phía Minh Khoa, hai gò má nóng ran lúng túng xấu hổ.

– Em cũng không được nhìn…
– Em không có… – Minh Khoa cười khổ đứng che sát vào Bích Phương ngẩng đầu nhìn quanh.

“Rào… Rào…”

Một cơn gió lốc thổi quét thật mạnh làm cho Bích Phương và Minh Khoa đứng bên ngoài chao đảo lùi lại mấy bước. Mưa không những không yếu bớt mà còn ồ ạt mạnh hơn. Gió thổi từng đợt như bão vào thành phố. Cả người Bích Phương lạnh rung nép sát vào ngực Minh Khoa. Hai bầu vú ẩm ướt của nàng truyền đến cảm giác ấm áp làm cả người dễ chịu hơn một chút.

– “Nhanh… Vào đó đi…”

Bên ngoài chợt một đôi nam nữ dừng xe lại cuống quýt chạy vào trạm xe buýt trú mưa. Họ có áo mưa nhưng mưa đã quá lớn, gió lốc lại mạnh như có thể thổi bật gốc cây, không ai muốn chạy ngoài đường trong điều kiện nguy hiểm thế này. Thêm hai người mái che trạm xe buýt trở nên chật chội không còn chỗ đứng. Dưới cơn gió thổi bạt cả nước mưa mọi người đều vô thức ép chặt vào nhau.

– Những gì em nói với cô hôm trước có bao nhiêu phần là sự thật? – Bích Phương chợt lên tiếng hỏi nhỏ bên tai Minh Khoa.

Thấy vẻ ngạc nhiên của Minh Khoa nhìn xuống mình, Bích Phương thấy hơi bối rối nhưng vẫn đón lấy ánh mắt cậu ta.

– Dĩ nhiên toàn bộ là sự thật rồi ạ. Em làm sao nói dối cô chứ?
– Được. Vậy việc ba em đã về thì sao? Sao em không kể việc đó?
– Việc này… Không phải là em giấu cô. Vì em thấy việc này không liên quan gì đến chuyện cô hỏi bữa trước thôi… – Minh Khoa ấp úng nói.
– Vậy còn chuyện một Thiếu gia nhà giàu như em vẫn đi xe đạp cũ thì sao?

Bích Phương hỏi mà cũng tự thấy mình hơi vô lý. Người ta thích dùng phương tiện gì thì liên quan gì đến nàng. Nhưng Bích Phương quả thật không cưỡng được, nàng rất muốn biết suy nghĩ của Minh Khoa. Sự tò mò của Bích Phương về đứa học trò này trỗi dậy từ lúc nàng nghe cha chồng kể và nhận ra mình vốn không hiểu gì về cậu ta.

– Cái này… – Minh Khoa xấu hổ gãi gãi đầu. – Do… em còn chưa biết lái xe máy nên…
– Hả?

Bích Phương sững người, chợt che miệng cười nắc nẻ. Nàng cười đến đỏ cả mặt làm cho Minh Khoa càng ngượng ngùng xấu hổ.

– Vậy còn cái nghề… của em thì sao? Tại sao em không bỏ đi mà vẫn làm? – Bích Phương nén cười thở gấp thuận miệng hỏi tiếp.
– Em thấy công việc đó cũng không có gì phải hổ thẹn hết. Không phải cô cũng đã nói như vậy sao?

Bích Phương nhìn Minh Khoa mất vài giây không biết nói gì. Cậu ta trả lời nàng mà câu chữ lưu loát như vậy. Dường như đó thật sự là suy nghĩ trong đầu Minh Khoa.

– Khi xưa em làm việc đó vì tiền còn bây giờ vì… đam mê sao? – Bích Phương thoáng nhíu mày hỏi.
– Không phải đam mê như cô nghĩ đâu. – Minh Khoa nhăn mặt cười khổ. – Em cảm thấy mình thích cảm giác đem lại hạnh phúc cho người khác thôi…
– Hạnh phúc? Hạnh phúc như cô Ngọc Mai sao?

Bích Phương nhíu mày hỏi. Nàng chợt bắt được trong ánh mắt của Minh Khoa lóe lên một tia kỳ lạ. Dù sự đổi khác đó trong mắt cậu ta chỉ lóe lên rất nhanh biến mất nhưng khoảnh khắc đó Bích Phương tập trung chú ý nên vẫn nhận ra. Minh Khoa chợt nhìn xuống nàng, khóe miệng hơi nhếch lên cười nhạt. Nụ cười trên môi cậu ta lúc này Bích Phương chưa bao giờ nhìn thấy… Ngay cả ánh mắt của Minh Khoa cũng khác lạ làm cho toàn thân nàng lạnh lẽo như bị một con sói nhìn chằm chằm vào mình.

– Những gì cô thấy được về cô Ngọc Mai chỉ là bên ngoài mà thôi. Những điều cô ấy trải qua với em… có thể nói là vượt qua khỏi định nghĩa của hạnh phúc thông thường… Người ngoài như cô không thể hiểu được đâu.

Giọng nói của Minh Khoa lúc này âm trầm nghiêm túc làm cho Bích Phương thoáng rùng mình. Nàng thấy mình như đối diện với một người khác vậy. Bích Phương hơi nheo mắt không né tránh ánh mắt của Minh Khoa hỏi lại:

– Nếu cô muốn biết thì sao?
– Thì cô phải trở thành khách hàng của em mới được.
– Khách hàng chứ gì? Được thôi…

Bích Phương mím chặt môi. Tính ương bướng của nàng nổi lên. Nàng rút ví tiền trong giỏ xách đặt vào ngực Minh Khoa, lạnh nhạt nói:

– Đây… Em muốn bao nhiêu cứ lấy.

Nhìn Minh Khoa cười nhạt cầm lấy ví mình thoải mái mở ra mà môi Bích Phương không khỏi mím chặt. Ánh mắt nàng không khỏi nhìn lên gương mặt của cậu ta một lần nữa. Nếu không phải khuôn mặt đó vô cùng quen thuộc có lẽ nàng đã nghĩ người trước mặt mình là một kẻ nào đó chưa từng quen. Khi ánh mắt Bích Phương chuyển xuống trở lại thì ngạc nhiên thấy Minh Khoa rút trong ví mình một tờ bạc mệnh giá thấp nhất rồi đóng ví lại trả cho nàng.

– Tại sao chỉ có 10 ngàn?
– Với cô em chỉ cần bao nhiêu thôi… – Minh Khoa gấp tờ mười ngàn lại cẩn thận bỏ vào túi áo. – Dù sao em cũng không thiếu tiền. Nhưng để xem cô là khách hàng thì em bắt buộc phải thu phí… đó là nguyên tắc của nghề nghiệp.
– Cô có thể xem là em ưu đãi cho mình không? – Bích Phương cười hỏi giọng giễu cợt.
– Cô muốn xem như vậy cũng được. Nhưng sự thật là từ lâu rồi… em rất muốn giúp cô nhưng chưa có cơ hội.
– Giúp cô? – Bích Phương nhíu mày hỏi.
– Em muốn giúp cô khám phá ham muốn tiềm ẩn của bản thân. Phụ nữ như cô ở xã hội này có quá nhiều ràng buộc… Những thứ gông xiềng nặng nề như đạo đức, lễ giáo làm cho bản thân cô bị kìm giữ không thể đạt được hạnh phúc trọn vẹn.
– Hạnh phúc trọn vẹn?

Lời nói của Minh Khoa như rót vào tai xua tan những ý nghĩ đề phòng trong đầu Bích Phương. Cậu ta nói một câu nàng lại lảm nhảm lặp lại như muốn ghi nhớ nó vào đầu vậy. Thậm chí giây phút này âm thanh ồ ồ của cơn mưa rả rích nặng hạt trong đầu nàng cũng tiêu biến mất.

– Em sẽ giúp cô giải phóng bản thân mình thoát khỏi những trói buộc đó…

Minh Khoa ghé sát xuống nói nhỏ vào tai Bích Phương, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm bốn gã đàn ông sát phía sau từ nãy giờ vẫn không rời mắt khỏi thân hình nóng bỏng của nàng.

– Bằng cách nào? – Bích Phương thoáng rùng mình vì hơi thở ấm nóng của Minh Khoa phả vào tai, hỏi lại.
– Bằng cách… cô tham gia vào những trò chơi của em.
– Trò chơi gì? – Nàng vô thức hỏi.
– Rất nhiều. Có rất nhiều. – Minh Khoa ghé sát vào tai Bích Phương nói. – Như hôm nay chúng ta có thể làm quen một chút bằng… Trò chơi Người lạ mặt…

Bích Phương thất thần nhìn lên Minh Khoa đầu óc ngổn ngang những câu hỏi chồng chéo lên nhau mà không thể thốt được thành lời. Lời nói của Minh Khoa lúc này lọt vào tai nàng đầy vẻ ma mị kỳ lạ làm trái tim nàng đập nhanh dồn dập. Trò chơi Người lạ mặt sao? Không cần hỏi cụ thể chỉ nghe tên đã làm cho toàn thân Bích Phương nóng ran, tim đập nhanh.

– Trò chơi này cũng như tên gọi của nó. Rất đơn giản, không cần nhiều dụng cụ, không giới hạn hoàn cảnh… Nhưng có thể nói hầu hết khách hàng của em đều thích trò chơi này. Yếu tố tiên quyết của người chơi như cô là phải nghe mệnh lệnh của người chủ trò là em. Không được chống đối…
– Dĩ nhiên em sẽ không đưa ra các loại mệnh lệnh quá đáng xúc phạm đến danh dự uy tín của khách hàng. Giới hạn đó em biết rõ… cô có thể yên tâm…

Chợt Bích Phương thoáng rùng mình vì cảm giác mát lạnh do vạt áo dài sau được Minh Khoa vén lên…

– Khoa, em…

Bích Phương còn chưa nói xong thì Khoa bước đến trước đẩy người nàng lùi nhẹ ra phía sau. Chợt toàn thân nàng run lên. Sau mông nàng truyền đến một cảm giác ấm áp. Nàng nhận ra từ lúc nào lưng mình đã dán chặt vào bốn gã đàn ông trung niên phía sau. Cảm giác ấm nóng áp chặt lên cặp mông nàng cũng không phải là hạ thể của kẻ nào trong họ mà rõ ràng là một bàn tay. Qua lớp vải quần mỏng manh ẩm ướt cảm giác nóng ấm của bàn tay đó truyền vào da thịt nàng gần như nguyên vẹn.

– Khoa… Đừng… – Bích Phương mặt đỏ ư ửng lí nhí.
– Ngoan nào… Cô phải nhớ nguyên tắc của trò chơi chứ?

Bích Phương im thin thít giấu gương mặt nóng ran vào cổ Khoa. Nàng cảm nhận được bàn tay trên bờ mông nàng bất động thăm dò. Sau vài giây thấy nàng không có phản ứng hắn bắt đầu bạo dạn hơn…

– Vài năm trước đã từng có một nhóm phụ nữ Nhật thuê khách sạn ở khu phố Tây… thông qua trung gian họ tìm những người đàn ông lớn tuổi đạp xích lô lam lũ để mua vui… Không phải họ không có tiền để thuê trai trẻ… Mà chỉ có họ mới hiểu giá trị của sự mới lạ… Chỉ những người không cùng tầng lớp, không cùng bối cảnh xã hội với họ mới làm cho cơ thể họ một lần nữa rung động…

Minh Khoa ghé sát tai Bích Phương thì thầm, đầu lưỡi hắn còn liếm nhẹ quanh vành tai làm cả người nàng run rẩy.

– Khoa…

Bích Phương cắn môi nén nhịn, hai gò má đã trắng bệch vì lạnh giây phút này đã ửng hồng lên. Nàng nép mặt bộ ngực rắn chắc của Minh Khoa. Hai mắt nhắm lại, toàn thân nàng run rẩy nhẹ nhẹ cảm nhận những bàn tay kia mân mê vuốt ve cặp mông của mình. Vạt áo dài của nàng bị Khoa vén lên cao… Chiếc quần satin ướt sũng dán sát vào da thịt làm lộ ra cặp mông tròn trịa và chiếc quần lót ren trắng của nàng. Vài hơi thở gấp gáp phấn khích sau gáy làm toàn thân Bích Phương nóng ran căng thẳng. Một, hai, ba… thật nhiều bàn tay áp lên cặp mông tròn trịa của nàng bắt đầu xoa nắn thích thú. Một bàn tay ấm nóng không nhịn được trượt theo khẽ mông nàng tiến sâu xuống bên dưới… Gương mặt Bích Phương đỏ ửng gay gắt, hơi thở dồn dập. Hai chân nàng vô thức hé mở cho phép những bàn tay hư hỏng của bốn gã đàn ông lạ mặt tự do khám phá. Lần lượt từng bàn tay một vuốt ve xoa nắn cặp mông tròn trịa căng mẩy của Bích Phương, từng chút đi xuống chui vào giữa hai chân nàng mà mơn trớn vị trí ấm nóng mềm mại đó.

Lúc này đôi nam nữ kia như không còn kiên nhẫn đợi trời hết mưa nữa, lên xe rời đi. Cơn mưa rả rích cuối ngày làm đường phố vắng hoe không một bóng người. Bầu trời u ám sập tối… Cả trạm xe buýt chỉ có Bích Phương bị vây kín bởi Minh Khoa và bốn gã đàn ông trung niên lạ mặt. Bích Phương thấy mình như rơi vào một trò chơi quái ác mà bản thân nàng cam nguyện tham gia vào. Dây kéo khóa quần bị nới lỏng làm nàng giật thót. Gương mặt nàng đỏ ửng nhìn lên Minh Khoa như nài nỉ nhưng nhận được một ánh mắt trấn an thích thú đầy ma quái của cậu ta.

– Đây chỉ mới là bắt đầu mà thôi. Cô đừng sợ hãi…

Cơn mưa vẫn không dứt như cố tình át đi tiếng hổn hển gấp gáp của Bích Phương. Nàng vùi gương mặt đỏ ửng gay gắt vào ngực Minh Khoa, hai mắt nhắm chặt. Cạp quần phía sau của nàng từng chút bị kéo trễ xuống… Một cơn gió mát lạnh lùa vào lại làm cho toàn thân nàng nóng ran một cách kỳ lạ. Chiếc quần lót ren trắng nhỏ ướt át xuyên thấu cả da thịt của Bích Phương phơi bày trước ánh mắt háo hức cuồng nhiệt của bốn gã đàn ông. Nàng không ý thức được mình đang làm gì nữa. Gương mặt nàng đỏ ửng hai mắt nhắm chặt cảm nhận một bàn tay nóng hừng hực lén lút luồn vào mép quần lót vuốt ve cặp mông tròn trịa mát rượi của mình. Cảm giác tiếp xúc da thịt làm toàn thân Bích Phương run rẩy, hai chân như muốn nhũn ra. Bàn tay kia lại đi xuống theo khe mông nàng tiến sâu xuống dưới.

“Khoa ơi… Ư…” Bích Phương bưng kín miệng không ngăn được tiếng kêu khẽ. Bàn tay của Minh Khoa đặt lên bờ vai run rẩy của nàng như trấn an. Hai tay nàng lại ôm quanh eo lưng hắn. Mỗi giây trôi qua theo hơi thở gấp gáp, tay nàng càng siết chặt.

“Tin… Tin… Tin…”

Đột nhiên có tiếng còi xe vang lên bên ngoài làm Bích Phương bừng tỉnh. Vừa thấy chiếc BMW trắng quen thuộc đỗ bên kia đường, gương nàng tái nhợt, vội vàng kéo quần lên.

– Cô… Cô phải về đây…

Bích Phương gương mặt đỏ ửng như gấc chín. Ánh mắt nàng cũng không dám nhìn Minh Khoa, càng không cần nói đến bốn gã đàn ông phía sau.

– Cảm ơn người đẹp. Bọn này thường xuyên đóng đô ở đây. Lúc nào em buồn bọn này đều sẵn sàng phục vụ nha…

Nghe được âm thanh của đám người kia, Bích Phương che kín gương mặt đỏ bừng lao nhanh sang đường. Mở cửa xe phía sau của cha chồng, nàng bước lên thật nhanh. Xe rời đi thật xa Bích Phương vẫn che kín mặt co ro toàn thân run rẩy. Nàng không thể tin nổi chuyện vừa xảy ra. Nàng lại hư hỏng đến mức để cho bốn tên đàn ông chưa hề biết mặt sờ soạng mình như vậy. Trời ơi, chuyện này thật vô cùng hoang đường.

Ông Tài nhìn qua kính chiếu hậu như thấy được ánh mắt Minh Khoa dõi theo. Ông như thấy được một vẻ giễu cợt đắc ý trong ánh mắt của đứa học sinh lớp 11 đó. Ông hơi nhíu mày nhìn ra kính sau Bích Phương toàn thân ướt át. Quan sát vẻ xấu hổ che kín mặt của nàng nét mặt ông trở nên âm trầm hơn bao giờ hết.

Hơn ba mươi phút trước ông Tài nghe Đức Tiến gọi điện báo có vẻ rất tức giận rằng Bích Phương đi cùng Minh Khoa. Khi ông kết thúc cuộc họp lên xe về nhà thì tình cờ phát hiện tại trạm xe buýt một nhóm người đứng vây kín một cô gái bên trong. Ông chỉ thoáng nhìn qua không ngờ lại nhận ra tên cao lớn đứng bên ngoài là Minh Khoa. Ông mới dừng lại bấm còi xe tính hỏi hắn Bích Phương ở đâu?! Nhưng ông không ngờ cô gái bị vây kín giữa đám đàn ông kia lại là Bích Phương. Lúc này nhìn toàn thân áo dài của con dâu ướt át dính sát vào da thịt ông không khỏi tưởng tượng đến cảnh tượng nàng bị vây kín trong đám đàn ông vừa rồi… Lòng ông không khỏi dâng lên một cảm giác xấu.

– Cha… Cha tắt máy lạnh được không? Con lạnh quá…

Ông Tài giật mình vội tắt máy lạnh. Nhìn vẻ lạnh run của Bích Phương, ông vội tấp xe vào lề đường. Ông mở cửa xe, chạy ra sau cốp. Vài giây sau ông trở lại với một cái khăn choàng tắm.

– Còn may ta đem theo túi tập thể thao. Cái khăn này ta chưa dùng đâu… Con không nên mặc đồ ướt như vậy sẽ cảm lạnh đấy.
– Dạ, con cảm ơn cha.

Bích Phương gương mặt đỏ hồng không dám nhìn cha chồng. Nàng vội vàng cởi áo dài ra ngay trên băng ghế sau xe. Dù không ngẩng lên nhưng nàng vẫn biết cha chồng đang nhìn. Dù ông không lạ với thân thể mình nhưng ánh mắt ông vẫn làm cho nàng ngượng ngùng xấu hổ.

Ông Tài không ngừng nhìn quanh ngoài cửa sổ xe vừa quan sát con dâu. Dù hai bên cửa sau xe ông có dán film tối màu nhưng cảnh tượng lóa mắt này vẫn làm cho ông không yên tâm. Trên băng ghế sau xe ông chưa bao giờ xảy ra tình huống hương diễm hấp dẫn đến chảy máu mũi như vậy. Từng mảng da thịt trắng ngần lồ lộ phơi bày ra trước mắt làm cổ họng ông khô đắng toàn thân nóng ran như có lửa.

Bích Phương thật đẹp ah. Như nghe được lời nhủ thầm của ông, nàng nhìn lên ông vừa ngượng ngùng vừa cắn cắn môi hư hỏng. Ông Tài thầm nghiến răng quan sát nàng kéo tuột chiếc quần lót mảnh vải cuối cùng trên người ra khỏi hai chân. Bích Phương lại không vội choàng khăn lên mà chậm rãi dùng khăn lau khắp cơ thể như cố tình cho hai mắt ông no nê thỏa thích nhìn ngắm. Ông Tài nuốt khan một tiếng. Hôm nay ông nhận ra dường như nhan sắc con dâu mình thay đổi theo từng ngày. Vẫn là nét đẹp hoàn mỹ không tì vết đó nhưng sự quyến rũ hấp dẫn mê người kia ngày càng rõ nét như một thứ sớm tồn tại trong xương tủy đến nay mới dần bộc lộ ra ngoài.

– Nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?

Xe lăn bánh tiếp tục hướng về phía Quận 7. Vừa choàng khăn tắm quấn quanh người liền nghe được giọng nói nghiêm nghị của cha chồng, Bích Phương thoáng rùng mình. Gương mặt nàng ửng hồng cúi thấp chần chừ một chút rồi bắt đầu kể. Nàng không che giấu điều gì từ những lời mình và Minh Khoa trao đổi đến việc cậu ta thu phí 10 ngàn đồng. Cho đến đoạn hai người trú mưa và trò chơi Bích Phương cũng kể tường tận dù giọng nói nàng có chút ấp úng xấu hổ. Bích Phương cũng ngạc nhiên vì những thứ mà bản thân nàng không bao giờ dám kể với Tiến Minh lại có thể thoải mái nói ra với cha chồng.

– Trò chơi người lạ mặt… Tên nhóc bệnh hoạn này… Hừ… – Ông Tài nhíu mày siết chặt tay lái.
– Cha… Vì sao cha nói Minh Khoa bệnh hoạn? – Bích Phương cúi đầu có chút không đồng ý hỏi lại.
– Hừ…

Ông Tài nghiến răng im lặng một lúc rồi dùng một giọng vô cùng nghiêm túc nói:

– Con hẳn đã nghe Tiến Minh kể về quá khứ của ta? Ta sống một đời này rất phóng túng lăng nhăng… Ta có lỗi rất nhiều với mẹ nó.

Bích Phương chỉ cúi đầu không biết nói gì. Hiển nhiên nàng đã nghe Tiến Minh kể rất nhiều về chuyện này. Anh rất thương ba mình nhưng lại rất không thích tính cách phong lưu của ông.

– Ta không muốn khoe khoang thành tích của mình. Việc đó cũng chẳng có gì hay để khoe. Nhưng ta chỉ muốn nói với con… Bao nhiêu năm nay ta đã gặp gỡ rất nhiều phụ nữ nhưng rất ít người trong số họ đủ gan tham gia vào những trò chơi tình dục với người lạ mặt.
– Vì an toàn sao ạ?
– An toàn tình dục chỉ là một phần. Nhưng ta muốn nói đến điều khác… Đó là cảm giác rung động mới lạ làm cho người ta phát nghiện. Điều đó con không bao giờ có thể tìm thấy ở chồng mình, thậm chí những người con quen biết cũng không thể mang lại cho con… Con đắm chìm trong đó sẽ mãi mãi lạc lối không biết đường quay về nữa.

Bích Phương mím chặt môi nín lặng. Lời nói của cha chồng như một lời cảnh tỉnh làm cho nàng thoáng lạnh lẽo sợ hãi. Nghĩ lại cảm giác choáng ngợp rung động khi đó Bích Phương vẫn thấy trái tim mình đập nhanh như uống vào một loại thuốc kích thích kỳ lạ. Nhưng nàng vẫn còn gút mắc, Minh Khoa đã làm ra chuyện gì để ông đánh giá cậu ta tệ hại như vậy chứ?

– Đó cũng là cách mà gia đình cô Ngọc Mai bị phá hủy. Con còn nghĩ ta trách oan cho Minh Khoa?
– Con nghĩ… chúng ta là người trưởng thành. Nếu đã đưa ra lựa chọn dù sau đó dẫn đến kết quả không mong muốn cũng không nên đổ lên đầu một đứa trẻ… – Bích Phương ấp úng nói.
– Đứa trẻ sao? Hừ…

Ông Tài nghiến răng hậm hực. Ông thật hận không thể chụp hình lại nụ cười và ánh mắt thằng nhóc kia vừa rồi đã làm cho mình bất an thế nào.

– Nói thật cho ta nghe… Con thích cảm giác đó?
– Cảm giác gì ạ?
– Cảm giác buông thả cho những kẻ không quen biết… sàm sỡ.
– Con… – Bích Phương che kín gương mặt đỏ bừng ấp úng không biết nói thế nào.
– Được rồi. Ta hiểu.

Không khí trong xe chìm vào trầm lặng mất vài phút. Ông Tài hai mắt nheo nheo tập trung lái xe không nói lời nào. Bích Phương cúi đầu gương mặt vẫn ửng hồng như đang suy nghĩ đến điều gì đó. Chợt nàng ngẩng đầu lên, cắn nhẹ bờ môi đỏ mọng nhìn lên cha chồng…

– Này… Con làm gì vậy?

Ông Tài đang lái xe chợt giật thót kêu lên. Bích Phương không ngờ lại lồm cồm bò từ phía sau ra trước. Chiếc khăn tắm xộc xệch buông thõng làm cho cặp mông tròn trịa trắng nõn và hai mép thịt đỏ mọng ướt át của nàng phơi bày trước mắt ông. Bích Phương ngồi xuống bên ghế phụ, hai gò má ửng hồng xấu hổ nhưng hai mắt ươn ướt mê ly nhìn sang ông.

– Con muốn làm gì?

Ông Tài vừa lên tiếng hỏi thì cả người giật thót. Bích Phương chồm sang người ông. Hai tay nàng run rẩy háo hức kéo khóa quần của ông. Dương vật ông đã sớm ở trạng thái nửa cương cứng được kéo ra ngoài. Một cảm giác ấm áp ướt át phủ kín lên nó làm toàn thân ông chết lặng tại chỗ.

– Ưm…

Bích Phương bật rên khẽ khi đôi môi mở lớn đón dương vật cha chồng. Nàng không biết mình đang làm gì nữa. Chỉ biết rằng miệng mình giây phút này thật khao khát được lấp đầy bởi khúc thịt nóng hổi của đàn ông. Của bất kỳ người đàn ông nào cũng được. Nghe tiếng hít thở căng thẳng của cha chồng và bàn tay ông vuốt trên mái đầu nhấp nhô lên xuống của mình người Bích Phương dâng lên một loại khoái cảm làm toàn thân nàng lâng lâng sung sướng.

– Cha có thấy con rất dâm không?

Bích Phương ngẩng lên nhìn cha chồng, tay nâng dương vật nóng ông áp lên gương mặt xinh đẹp ửng hồng của mình.

– Ha ha… Con là người phụ nữ dâm nhất mà ta từng gặp đấy… – Ông Tài cười ha hả.
– Vậy cha có thích con dâu mình như vậy không? – Bích Phương đưa đầu lưỡi liếm liếm quanh đầu nấm căng bóng của ông hỏi.
– Thích chứ. Nhưng… nếu con chỉ dâm với chồng con và… ta thì tốt hơn…
– Hi hi… Cha ích kỷ quá đi… ưm…

Bích Phương cúi thấp há miệng nuốt dương vật ông vào thật sâu. Hôm nay nàng mới thật sự nhận ra vật đàn ông của cha chồng mình dài như thế nào. Dù miệng nàng cố nuốt nó vào sâu hết mức vẫn thừa ra bên ngoài gần một nửa. Nó lại to lớn như cổ tay của nàng vậy. Dù độ cứng rắn đến mạch máu nổi cộm không rõ ràng như những người trẻ tuổi như Minh Khoa và Đức Tiến nhưng sự lì lợm chai sạn trên lớp biểu bì này cũng đủ chứng minh ông là một lão tướng tình trường.

Bích Phương nhận ra mình hôm nay rất khác lạ. Trước đây khi nàng ngậm mút dương vật Tiến Minh thì cũng chẳng qua là vì tình yêu và chiều chuộng ý muốn của anh. Nàng thật sự chưa từng cảm thấy ngậm mút dương vật đàn ông mang đến cho mình bất kỳ khoái cảm gì. Cho đến lúc này… Đầu nấm to bè nóng hổi của cha chồng không ngừng ra vào để lại trên chiếc lưỡi nhỏ của nàng một hương vị đàn ông nồng đậm làm toàn thân nàng lâng lâng thích thú. Bích Phương càng nhiệt tình hơn. Đôi môi nàng bao chặt lấy khúc thịt nóng hổi của ông để mỗi lần đầu nàng nhấp nhô lên xuống đều làm cho cả người ông run rẩy không ngừng…

Ông Tài siết chặt tay lái kìm nén. Đây là lần đầu tiên con dâu ngậm mút dương vật cho ông lại không ngờ xảy ra trong tình huống này. Bích Phương như bị một ngọn lửa ham muốn thiêu đốt. Nàng khao khát cuồng nhiệt đến mức làm cho dương vật ông muốn nổ tung vì sung sướng. Khi nàng mê mẩn ngậm mút dương vật ông hai chân quỳ trên ghế phụ mà cặp mông tròn trịa không ngừng ngoe nguẩy như chờ đợi một cái dương vật thứ hai lấp kín từ phía sau vậy. Con dâu ông thật là ma quỷ ah.

Lúc này chợt nghĩ đến những trò chơi bệnh hoạn của Minh Khoa, trong đầu ông Tài làm ra một quyết định vô cùng táo bạo. Ông sẽ dùng nguồn lực của bản thân, của gia đình này để trói buộc cơn ham muốn mỗi ngày một tăng cao của con dâu mình.

– Ưmmmm…

Bích Phương bật rên khi bàn tay cha chồng đặt lên cặp mông nàng bắt đầu trượt sâu xuống khe rãnh ướt át bên dưới. Ngón tay ông miết miết mơn trớn hai mép thịt mềm mại của nàng rồi từng chút chui sâu vào trong.

– Ưmmmm… Ôi…

Bích Phương bật rên lớn. Cặp mông tròn trịa ngúng nguẩy như muốn ngón tay ông chui vào sâu hơn. Ông Tài nghiến răng hít hà toàn thân căng cứng tê dại. Sự cuồng nhiệt của Bích Phương làm ông sướng không sao tả xiết. Tay ông vươn dài ra hết mức, bàn tay phủ kín lên âm hộ nhòe nhoẹt ướt đẫm của Bích Phương, ngón tay ông không ngừng móc ngoáy sâu vào trong cơ thể nàng.

– Ưmmmm… Ôi…

Xe vừa dừng lại đèn đỏ. Ông Tài kéo tuột chiếc khăn khỏi người Bích Phương, tay mò mẫm bên dưới xoa nắn bầu vú căng tròn của nàng. Nhìn thân thể trắng ngần lõa lồ của Bích Phương quỳ mọp trên hạ thể mình… Nhất là đường cong uốn lượn từ vòng eo nhỏ đến cặp mông tròn trịa của nàng làm cho ánh mắt ông Tài mê mẩn thích thú.

– Phương ơi… Con giỏi quá…

Ông Tài sung sướng đến mặt đỏ ửng lên. Ghì chặt tay lái để xe lao đi thật nhanh về hướng nhà nhưng ông Tài nhận ra mình không thể kìm được nữa. Ông đánh lái gấp để xe từ đường lớn rẽ vào một khu đô thị đang thi công dang dở. Đỗ lại.

– Đợi ta một chút xong nhanh thôi…

Nhìn cha chồng háo hức cởi quần mà gương mặt Bích Phương ửng hồng vừa ngượng vừa thích thú. Ông chỉnh ghế ngồi của mình ngã ngửa ra sau để dương vật căng bóng to lớn dựng đứng phơi bày trước mặt nàng như mời chào. Bích Phương ngoan ngoãn bò sang phía ông. Cặp đùi thon dài của nàng xoay xở mất một lúc mới gấp lại được hai bên ghế ngồi của ông. Nàng cắn môi gương mặt ửng hồng nhìn xuống cha chồng, tay cầm lấy dương vật cứng rắn của ông đưa vào âm hộ. Chậm rãi ngồi xuống…

– Ưmmmm…

Bích Phương bật rên lớn sung sướng. Bờ eo thon nhỏ của nàng bắt đầu uyển chuyển đung đưa để cặp mông căng tròn xàng xê nuốt thả dương vật nóng hổi của ông Tài. Bích Phương chống tay lên ngực ông, hơi thở dồn dập hưng phấn mỗi lúc một nhanh. Theo nhịp độ của nàng cả chiếc xe cũng không ngừng lắc lư nhún nhảy…

– Ưmmmm… Ưmmmm… Cha ơi…
– Ah…

Ông Tài răng nghiến chặt kìm nén cơn sướng khoái dâng cao thật nhanh vì sự cuồng nhiệt của Bích Phương. Mặt ông bắt đầu đỏ ửng lên… Ánh mắt ông nhìn chằm chằm hai bầu vú căng tròn không ngừng rung động trước mặt mình mà tê dại mê mẩn.

– Ưmmmm… Ôi… Ưmmmm…

Chợt ánh sáng từ ngoài cửa xe bị che lấp. Không gian bên trong tối hẳn đi… Ông Tài nhìn ra ngoài liền chết điếng. Hai bên cửa kính xe của ông lúc này đứng lố nhố hơn mười gã đàn ông mặc quần áo công nhân công trình. Hơn mười cặp mắt thèm thuồng hừng hực nóng nhìn chằm chằm vào bên trong. Toàn thân ông Tài lạnh toát sợ hãi. Nếu những kẻ này phá cửa xông vào thì ông thật không dám tưởng tượng đến chuyện xảy ra sau đó… Hơn năm mươi năm sống trên đời chưa bao giờ ông Tài cảm thấy hối hận như lúc này. Ông hối hận không phải vì chuyện xấu hổ mình đang làm với con dâu bị người khác nhìn thấy. Mà chính vì quyết định bồng bột thiếu suy xét của bản thân ông làm cho Bích Phương lâm vào tình huống nguy hiểm.

– Cha ơi… Làm… sao bây giờ?

Bích Phương cũng đã phát hiện hơn mười vị khán giả ngay ngoài cửa xe. Nàng che kín mặt toàn thân run rẩy. Tình huống lúc này vô cùng xấu hổ… Nàng toàn thân trần truồng cưỡi trên người cha chồng. Nếu một người ngoài kia dùng điện thoại chụp hình thì hai người chỉ còn nước bỏ xứ mà đi.

– “Em gái… Tiếp tục đi…”
– “Ngừng lại giữa chừng như vậy không tốt cho ông ấy đâu… Tiếp tục đi…”
– “Bọn này hứa chỉ nhìn giải trí một chút thôi… Không làm phiền hai người đâu…”

Từ bên ngoài liên tục những lời hối thúc còn hứa hẹn. Bích Phương cắn môi gương mặt trắng nhợt nhìn xuống cha chồng. Đầu nàng hơi cúi thấp để mái tóc dài che lấp đi gương mặt mình. Hai tay nàng chống lên ngực ông, hạ thể tiếp tục xàng xê dịch chuyển lên xuống nhẹ nhàng…

– Ưmmmm…

Bích Phương không kềm được bật rên khẽ. Lúc này nàng lại nghĩ đến câu chuyện mà Tiến Minh kể. Nếu bản thân nàng bị mười người đàn ông này bắt đi một đêm thì sẽ ra sao? Không hiểu sao một ý nghĩ đó làm toàn thân Bích Phương nóng ran cồn cào. Không nhịn được nhìn sang cửa kính xe bên cạnh, nàng liền thấy được một gã đàn ông bên ngoài đang dùng tay vọc vọc dương vật mình. Nhìn cái dương vật to lớn gân guốc nổi cộm kia mà cả người Bích Phương như muốn mềm nhũn ra. Nàng nắm lấy tay cha chồng đặt lên ngực mình để ông xoa nắn hai bầu vú của mình. Hạ thể bắt đầu nhún nhảy cuồng nhiệt.

– Ưmmmm… ưmmmm… Ưmmmm…

Cảm giác xấu hổ lẫn hồi hộp lúc này đủ làm cho cơn sướng khoái trước của ông Tài bay biến mất. Lúc này dương vật ông như một tân binh ra trận hăng hái xông pha không biết chết là gì… Ông cảm nhận được bên trong âm đạo con dâu mình dường như sinh ra càng nhiều nước hơn. Nó còn tràn ra nhơ nhớp cả bìu dái của ông bên dưới.

– Bích Phương…
– Ưmmmm… Ôi…
– Ưmmmm… Ưmmmm… Ưmmmm…

Ông Tài thở hắt một hơi gác một tay lên trán che đi gương mặt già ửng đỏ của mình. Tay còn lại của ông như vô ý che lên nút bấm cửa kính xe bên cạnh con dâu mình. Con bé điên này hứng tình lên thật khó dự đoán được có làm ra hành động điên rồ gì không… Tấm kính xe này tuy mỏng manh nhưng vẫn là một làn biên giới cuối cùng giữa bên trong và bên ngoài. Đừng nghĩ đám công nhân bên ngoài hiền lành mà thử thách chúng…

Bên trong xe đã sớm tắt máy lạnh. Nhưng cảm giác ngột ngạt và mồ hôi trên cơ thể lại không làm thuyên giảm đi ngọn lửa ham muốn của Bích Phương bốc cao hừng hực. Nàng chống hai tay lên nệm ghế, hạ thể nhồi xuống nuốt gọn lấy cái dương vật bên dưới một cách cuồng nhiệt. Ánh mắt nàng thiêu đốt nhìn qua lớp kính mờ mờ đọng sương đón lấy những cặp mắt lạ lẫm khao khát nhìn mình chằm chằm.

– Ưmmmm… Ưmmmm…
– Ưmmmm… Ôi… Cha ơi… Con sướng quá…

Nghe tiếng rên rỉ ngất ngây của Bích Phương, ông Tài chồm lên đón lấy hai bầu vú căng tròn của nàng mà ngậm mút mê mẩn. Toàn thân nàng run rẩy… Tấm lưng cong vòng ưỡn ra như muốn dâng trọn hai bầu vú vào miệng ông. Bích Phương miệng ư ử sung sướng ưỡn cong người. Giây phút này cặp mông tròn trịa của nàng và hai mép âm hộ đỏ hồng ướt át chèn căng bởi dương vật bóng lưỡng cứng rắn của cha chồng phơi bày trước ánh mắt rực lửa của đám đàn ông bên ngoài.

– Ưmmmm…
– Ah…

Ông Tài xuýt xoa sung sướng. Hai tay ông xoa bóp bờ mông mềm mại cong vểnh của Bích Phương. Dương vật ông giần giật phun trào ồ ạt sâu trong âm đạo nàng.

Bích Phương thở dốc toàn thân rịn ướt mồ hôi. Gương mặt xinh đẹp của nàng ửng hồng nhìn xuống cha chồng mê mẩn ngậm mút hai bầu vú của mình. Nàng lại những kẻ bên ngoài đầy tò mò như một cô bé phấn khích trước một trò chơi mới lạ. Trước ánh mắt nàng một cái đầu nấm to bè căng cứng như sắp nổ tung được một gã đàn ông không ngừng cọ cọ lên kính xe để lại ít nước ươn ướt…

Bích Phương cắn cắn môi chợt ghé sát gương mặt xinh đẹp ửng hồng của mình vào kính mờ đục đọng sương đó. Đôi môi nàng hé mở như đang đón lấy nó… Dù lớp kính đọng sương mờ đục nhưng Bích Phương vẫn thấy được gã đàn ông đang kích động như phát điên. Tay hắn sục sục dương vật liên tục thật nhanh… Một dòng nước trắng đục bắn lên kính. Đúng ngay đôi môi đỏ hồng hé mở của nàng… Bích Phương ánh mắt thiêu đốt nhìn lên gã. Chiếc lưỡi nhỏ của nàng đưa ra nhẹ nhàng liếm lên bên trong lớp kính…

– Ah… Tới tao…

Gã đàn ông kia bị đồng bạn đẩy dạt sang một bên. Một cái dương vật khác đưa tới… Kế tiếp là cái thứ hai, thứ ba. Tung tóe lên một bên kính xe chảy dài xuống…

– Cảm ơn người đẹp… Tối nay bọn anh sẽ mơ về em… Mơ cả đêm…
– Ha ha…
– Hi hi…

Bích Phương che miệng cười khúc khích nhìn theo đám đàn ông kia khoác vai nhau đi xa. Nàng chợt thấy cha chồng nhìn mình chằm chằm thì xấu hổ cuống quýt leo xuống khỏi người ông. Trở về bên ghế phụ, phủ khăn tắm lên người, Bích Phương co ro ôm kín gương mặt đỏ bừng, gắt lên:

– Cha đừng nhìn con như vậy nữa. Được không?
– Ha ha… Con cho cả thiên hạ nhìn mà không cho ta nhìn sao?

Ông Tài cười ha hả kéo khóa quần. Vừa dựng ghế ngồi lên, nhìn lớp kính bên tài của mình đã bê bết lem luốc bên ngoài, cơ mặt ông giật giật. Nổ máy để xe rời khỏi khu công trình, ông Tài mới thấy toàn thân buông lỏng nhẹ nhõm. Lúc này, ông không khỏi cảm thán nghĩ đến sự huyền diệu của tướng số học. Ông càng quyết tâm với kế hoạch sắp tới của mình hơn bao giờ hết.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Thông tin truyện
Tên truyện Tướng đa dâm
Tác giả 69deluxe
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Bác sĩ - Y tá, Truyện bóp vú, Truyện bú cặc
Tình trạng Update Phần 14
Ngày cập nhật 11/08/2023 08:47 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả 69deluxe

Liên kết: - - - - - - - - - - -

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng